Tôi lan man ngồi viết tình thơ
Thương với nhớ, viết hoài không chán
Chán được sao ! khi đã yêu rồi...
Rồi cứ thế ! em im lặng mãi
Tôi nghêu ngao ngồi hát tình ca
Yêu dang dỡ hay không dang dỡ !
Chỉ có tôi, em hiểu mà thôi...
Rồi cứ thế ! em im lặng mãi
Tôi nghêu ngao ngồi hát tình ca
Yêu dang dỡ hay không dang dỡ !
Chỉ có tôi, em hiểu mà thôi...
Cũng thời may tôi còn tỉnh táo
Chứ nếu không tôi đã nổi điên !
Tôi yêu em cuộc đời đều biết
Rồi cứ thế ! em im lặng mãi
Tôi vô tư cứ thế chờ mong...
Biết nói gì khi đã yêu em !
Yêu chân thật thề không đùa bởn...
Thề có Chúa-Chúa cười gượng gạo :
"Con yêu ai, con biết mình con..."
Thề có Phật-Phật cười tươi tắn :
"Con yêu ai, ta cũng chào thua..."
Thề có Chúa-Chúa cười gượng gạo :
"Con yêu ai, con biết mình con..."
Thề có Phật-Phật cười tươi tắn :
"Con yêu ai, ta cũng chào thua..."
Rồi cứ thế ! thời gian trôi mãi
Em lặng im tôi lại nín thinh
Tình yêu ơi sao mà khổ thế !
Tôi yêu em, em mãi lặng im...
Tình cho đi sao em không nhận ?
Cứ vô tư và mãi lặng im...
Tôi thì cứ thở than, than thở
Em có nghe có hiểu không người ?
Tôi bây giờ nghiêm túc vô cùng !
Đã yêu em thì yêu đến chết
Trước khi quả tim tôi ngừng đập










0 nhận xét:
Đăng nhận xét